AI CỔ VŨ CHO SỰ HÈN HẠ ?
Theo dõi vụ sóng thần, động đất ở Nhật Bản mà ta thấy kinh hoàng, rùng rợn.
Tan hoang, đổ nát, không còn gì !.
Từ nhỏ đến giờ chưa từng thấy cảnh thiên tai nào như vậy.
Nhưng sau vụ này , nổi lên một điều mà nhân dân toàn Thế giới phải khâm phục, học hỏi đó là tinh thần Nhật bản- Đúng là tinh thần của những võ sĩ Samurai !.
Đến nổi con chó Nhật Bản người ta cũng ca tụng huống hồ là con người !.
Người chết thì vô kể, tài sản thì mất sạch. Đau lắm, buồn lắm chứ ?.
Nhưng người ta chỉ nêu những gương kiên cường, điềm đạm, dũng cảm của người Nhật.
Nỗi lên trên hết là người Nhật không hốt hoảng, không “ dẫm đạp” lên nhau dù cái chết, cái đói đang kề cận. Các chủ cửa hàng không lợi dụng nâng giá, chèn ép. Người xếp hàng vẫn từ tốn chờ đợi. Không trộm cắp, cướp giật. Một đứa con nít lên 10 khi xếp hàng lấy thực phẩm mà cũng đã dạy cho bao người lớn trên Thế giới về đức hy sinh, nhường nhịn, trật tự, không cần sự ban ơn, bố thí của người khác khi biết rằng phía trước mình vẫn còn những người đói khát hơn. Nhiều trẻ em vẫn lặng lẽ chờ ba mẹ mình đến đón…
Sao người ta ít đưa những tin về sự than khóc, cầu khẩn, đau đớn của những người bị nạn nhỉ ?
Hôm bữa Miền Trung bị thiên tai bão lũ. Báo chí, rồi truyền hình đưa những thông tin mà đau cả lòng. Bị hư hỏng, mất mát thì ít , người ta sít ra cho nhiều. Người ta đưa những hình ảnh khóc lóc, than vãn của một số người hầu mong sự thương xót, ban ơn của người khác.
Hôm đó mình cũng tức tốc về vùng rốn lũ. Thấy cũng không có gì lớn lắm. Vậy mà báo chí, truyền hình thông tin làm mình cứ tưởng người miền Trung sắp đói, chết hết rồi !!
Về nhà rồi ngẫm nghĩ mà viết rằng : “ …tính chất anh hùng, kiên cường của người miền Trung biến mất từ ngày các đoàn từ thiện cứ rầm rộ mang hàng về “. Có người bảo mình không nhân văn chút nào !
Cái vụ nóng hổi nhất là vụ đưa người lao động ở Li-Bi về. Người ta đưa những hình ảnh trông rất tội nghiệp, khổ sở !. Không khéo không có sự can thiệp “ nhanh chóng “ của Nhà nước thì có lẽ họ đã chết đói, chết khát rồi… Kỳ cục nhất là mấy ông Đài truyền hình !. Làm như thương, lo cho mấy người này lắm, qua đến bên bển làm phóng sự !. Thử hỏi mấy người này làm gì khổ sở bằng những người nghèo vùng sâu, vùng xa ?. Tội nhất là mấy người Li-Bi: Nhà người ta đang “ cháy “, đang hoạn nạn, không giúp người ta mà còn chàng ràng, làm người ta hốt hoảng, lo lắng thêm. Không biết mấy người lao động này có đói, có khát, có nguy hiểm đến mức mình phải làm như vậy không ?. Mục đích chính của việc làm này là gì ?. Hay là họ cổ vũ cho sự hèn hạ ?
Rồi cái vụ thân nhân của các tàu đánh cá bị các “ tàu lạ “ đâm chìm, bắt. Báo chí , truyền hình đưa những hình ảnh khóc lóc, khổ sở của những thân nhân người gặp nạn. Không biết mục đích chính là gì nhưng hình như ngầm mong muốn sự thương hại, ban ơn của những “ tàu lạ “. Sao mà hèn hạ, khiếp nhược vậy ?
Mình cũng muốn nước mình giàu, mạnh như nước Nhật. Mình cũng muốn bản thân cũng như người thân có tính cách, chí khí như người Nhật. Nhưng hằng ngày mình cập nhật toàn những thông tin tiêu cực, hèn hạ của một số người, của một số đài, báo.
Hình như những thông tin này vô tình cổ vũ cho sự hèn hạ ?
( Có bài này mới vừa đăng hôm nay. Hình như copy ý tưởng của mình ?. He...he..: http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=2852)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=289402
Bản in





Rất khó nói về chính mình, nhưng tinh thần của người Nhật thật đáng khâm phục!